Hiển thị các bài đăng có nhãn BÀI THƠ YÊU THÍCH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BÀI THƠ YÊU THÍCH. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

HOA SỮA VÀ EM



Chẳng thể nào nồng nàn hơn nữa đâu
Cả phố sáng nay ngạt ngào hương hoa sữa
Thơm gió, thơm sương, thơm cả từng hơi thở
Bồng bềnh thơm trong mái tóc em thơm

Cứ hít hà cho lồng ngực căng hơn
Không phải rượu mà sao say chuếnh choáng?
Ngước nhìn kìa, vòm cây xanh bừng sáng
Hoa sữa nở rồi trôi trong mơ chơi vơi

Muốn gọi toáng lên: Em ơi! Em ơi!
Phương trời ấy có nồng nàn hoa sữa?
Chẳng biết giờ này em có nhớ
Nụ hôn đầu thơm đến thế này chăng?

Sớm mai này sương mờ ảo giăng giăng
Đổ hương sữa tràn khắp nơi quấn quýt
Trời se lạnh càng nhớ em da diết
Cuối thu rồi em có về không?

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

GIÁ MÀ..


Giá mà đừng bắt tay nhau
Dắt ra ngoài ngõ để sau nhớ đời
Nào ngờ cái bắt tay thôi
Làm ta bổi hổi bồi hồi nhớ mong

Chiều chiều tựa cửa ngóng trông
Nhìn em xao xuyến nỗi lòng bâng khuâng
Muốn san một nửa gian truân
Để em bớt tủi một thân kiếp người

Muốn san em nửa cuộc đời
Thay người dứt cánh chim trời bay đi
Bắt tay lần ấy mà chi
Để giờ tiếng vọng thầm thì đêm thâu

Giá mà đừng bắt tay lâu
Để ta không phải lỡ nhau một đời...

N.T.N

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

THÁNG SÁU ĐÃ VỀ

Cô gái tháng sáu
CHÚC MỪNG NGÀY QUỐC TẾ THIẾU NHI 01-06

Vẫn còn đang ngơ ngẩn tím bằng lăng
Cay cay mắt cháy trời hoa phượng nở
Lưu bút mùa thi đang tràn đầy trang nhớ
Bỗng giật mình tháng sáu đã về ư?

Lũ trẻ cười đùa ríu rít vô tư
Cất sách vở ào vào vui cùng hạ
Tết thiếu nhi rộn ràng tưng bừng quá
Như đàn chim ríu rít mở lòng tôi


Trời trong xanh lang thang mây trôi
Mấy cháu nhỏ dắt tôi vào tháng sáu
Đuổi bắt hú oà cùng mận, mơ, me, sấu...
Tôi đứng ngây người giữa tháng sáu - tháng năm


“Chẳng thể tắm hai lần trên một dòng sông”
Thì cứ để giọt nước mình trôi ra biển cả
Nào các cháu ta bước vào mùa hạ
Thoả sức vẫy vùng tháng sáu tuổi thơ ơi!

                          (Xuân Thu)

Cô gái tháng sáu

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

CHẾT VÀ HÈN

CHẾT VÀ HÈN


Facebook hỏi, ” Cậu đang nghĩ gì ? ”
Thôi chán quá, tớ đếch thèm nghĩ nữa
Cứ áo quần xông xênh, cơm ngày ba bữa
Chăm chút việc làm ăn, kệ bố sự đời

Cứ sống lặng im, mũ ni che tai
Tránh không xem chương trình thời sự
Chỉ nên quan tâm thể thao, phụ nữ
Sáng cắp ô đi, tối cắp ô về

Ai bảo gì cũng nhất trí, ô-kê
Không tranh luận, không trình bày quan điểm
Cuộc đời này ngắn chẳng tày gang
Thôi xin kiếu những ước mơ phù phiếm

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

ĐŨA THẦN



Nếu biết ở đâu bán đũa thần
Mua liền một chiếc, gõ lên anh 
Biến anh kề cận bên em mãi 
Dù gió, mưa, giông đến thật gần 

Em sẽ biến thơ khắp mọi nhà 
Không còn chan chứa hạt châu sa 
Biến mây xanh mãi khung trời thắm 
Đôi lứa yêu nhau rất đậm đà 

TIẾNG NGHỆ AI HIỂU DỊCH DÙM


Hôm trước có Cô bạn là dân xứ Nghệ, gửi cho Quê một bài thơ, nhờ dịch giúp. Nhưng Quê dịch chưa chuẩn, nên mang lên đây nhờ mọi người dịch giúp. Xin cảm tạ. Bài thơ nó như này:
"Mùa nực với mùa gắt
Kêu chắc đến rồi tề
Dừ sốt hơn bựa tê...
Khát khô mui nẻ họng

Ung bứt toóc dới rọng
Mụ cào ló trửa cươi
Con chắt ả mô ruồi
Hắn cợi tru vô rú

Bếp lạnh tanh mun trú
Cho ga trọi ga bươi
Nác chát ở mô ruồi
Múc cho tui một đọi

VƯỜN XƯA



VƯỜN XƯA

Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

Hai ta như ngày nắng tránh ngày mưa
Như mặt trăng mặt trời cách trở
Như sao hôm sao mai không cùng ở
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

Hai ta như sen mùa hạ cúc mùa thu
Như tháng mười hồng tháng năm nhãn
Em theo chim đi về tháng tám
Anh theo chim cùng với tháng ba qua

Một ngày xuân em trở lại quê nhà
Nghe mẹ nói anh có về anh hái ổi
Em nhìn lên vòm cây gió thổi
Lá như môi thì thầm gọi anh về

Lần sau anh trở lại một ngày hè
Nghe mẹ nói em có về bên giếng giặt
Anh nhìn giếng giếng sâu trong vắt
Nước như gương soi lẻ bóng hình anh!

Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh
Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc
Hai ta ở hai đầu công tác
Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?

TẾ HANH









Trước sau, bài thơ vận dụng triệt để cách diễn đạt đối lập. Đối lập từ các cặp thơ, rồi đối lập ngay trong một câu thơ. Ngay khổ thơ đầu: "Mảnh vườn xưa cây mỗi ngày mỗi xanh/ Bà mẹ già tóc mỗi ngày mỗi bạc/ Hai ta ở hai đầu công tác/ Có bao giờ cùng trở lại vườn xưa?" Cây ngày càng xanh, tóc mẹ ngày càng bạc là quy luật nhưng có gì xa xót bởi tiếp theo là cặp đối lập nội tại: hai ta ở hai đầu công tác và khó có cơ hội cùng về. Vườn xưa và mẹ, có gì thân thương hơn, đáng cùng gửi hồn về, một đằng là kỷ niệm êm đềm một đằng hẳn sẽ buồn thương khi khó tròn sự yêu chăm dành cho mẹ?



Và trên cái nền đối lập này, bài thơ triển khai nhiều chi tiết thơ, hình ảnh thơ cụ thể hơn. Và nghệ thuật đối lập tha hồ lựa chọn những so sánh hay liên tưởng từ vô vàn những trái ngược nhau trong tự nhiên. Chuyện hai ta chung cùng về khó nhưngày nắng tránh ngày mưa, như mặt trăng mặt trời như sao hôm sao mai như sen mùa hạ cúc mùa thu..., quá nhiều những trắc trở cùng ùa vào chuyện hai người khiến bất kỳ ai nghe kể cũng hiểu rằng như không thể. Có một trùng hợp buồn: cả hai cùng theo chim về, nhưng là hai loài chim thiên di khác nhau, khác mùa " Em theo chim đi về tháng tám/ Anh theo chim cùng với tháng ba qua".



Chưa dừng lại cuộc về theo chuyện đuổi bắt trốn tìm vì nghịch cảnh, bài thơ tiếp tục cứa sâu hơn nỗi buồn man mác khi mô tả từng người về với vườn xưa và mẹ. Nhất định rồi, chỉ có mẹ nói lại mới biết anh có về hái ổi, em có về bên giếng giặt. Và chỉ có nỗi buồn lặng của từng người dù luôn nhớ về nhau. Người nữ ngó gió trên vòm cây nghe tiếng thầm thì gọi anh vềcòn người nam nhìn xuống giếng trong mà thấy nước như gương soi lẻ bóng hình anh. Ở đây có cái tinh tế khi diễn tả tâm trạng hai người. Cùng khao khát được gặp nhau, nhưng người nữ mềm lòng mơ tiếng lá ước ao, người nam đối diện với bóng mình đơn lẻ dưới mặt giếng trong khắc nghiệt hơn. Tiếng thầm thì ước ao không cứa hồn bằng mình với bóng mình.



Bài thơ khép lại bằng khổ thơ đầu, và cũng bằng dấu hỏi có bao giờ. Không ai có lỗi trong chuyện này cả, các đối tượng trực tiếp hay gián tiếp. Bối cảnh cách ngăn chỉ tôn vinh một tình yêu đẹp và buồn như muôn thuở vì quá ít cơ hội, tiếng buồn rơi vào hồn như tiếng thở dài. Chuyện ngoài ý muốn không phải một khía cạnh của lòng chung thủy, cũng không lặp nỗi buồn ngâu, mà là nỗi buồn có tính thi sĩ trong mẫn cảm vê tình yêu đôi lứa của nhà thơ Tế Hanh. Không ai muốn chia lìa, xa cách nhưng bài thơ không bi lụy vì cái vẻ buồn man mác. Và đẹp. Đây cũng là cái tạng thơ ông, cái mạnh của thơ ông, những bài thơ trữ tình tự sự kiểu "Nhớ con sông quê hương", "Làng tôi"...