Hiển thị các bài đăng có nhãn CHUYỆN TÀO LAO. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CHUYỆN TÀO LAO. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

HỌP LỚP



Năm nào chúng tôi cũng tổ chức Hội khóa.
Năm nào cũng đầy thằng say.

Năm nào cũng ối đứa, ối con về bị chồng hay vợ cho một trận.
Chả có lần họp khóa nào không có đôi ôm nhau giữa thanh thiên bạch nhật mà chụp ảnh. Bọn nó yêu nhau từ cái thời học sinh, thường thì không lấy được nhau, và cũng đa số là “chưa làm gì được nhau” nên nhân ngày này chúng nó gỡ gạc chút đỉnh.

Thây kệ nhà chúng nó. Cứ rờ mó gỡ gạc đi…Say rượu mà. Rượu nó làm thì rượu nó chịu.
------
Trong cơn say bí tỉ, tôi chui vào một góc, chả liên đới với đứa nào, thủ cái máy ảnh vào và thỉnh thoảng có pha gây cấn nào là chụp, chụp xong khoe nó, nó thích thì tráng minilap vặt tiền 20 ngàn một po nếu sợ vợ, sợ chồng coi được, muốn ỉm đi thì nộp phạt mới delete…đục nước béo cò kiếm tí…

Đang ấp ủ âm mưu thì mấy con mẹ tự nhiên lóe xóe: Thằng Hòa Lưu Manh đâu rồi…Mẹ, cái con rận váy lủi đâu rồi, lôi nó ra đây tán bậy cho vui. Thằng ấy tán bậy mới đã.

Tôi ư hừm: Tao đây! Tao ngồi thối ra đây mà lũ mày thong manh à? Cần gì, có nhu cầu gì? Nhu cầu tình dục chứ gì…OK đi, anh mày chiều.
- Mày có bầu dục thì có! Phét lác, có cho thì chạy mất dép tụt giầy…
- Tao hay tán phét vì tao không “làm tình” được thì …nói tình. Bọn chúng mày làm giỏi thì lại ít nói, loại chúng mày vẫn còn dâm đãng lắm đồ của nỡm ạ.

Đấy là mấy đứa vắng chồng. Đứa thì chồng đi Tây, đứa thì bỏ chồng hay chồng bỏ nên táo tợn lắm…

Lúc liên hoan thể nào bọn quỷ cái cũng bắt tôi ngồi cùng mâm để tán bậy. Chủ đề “xôm” nhất vẫn là chuyện tình dục. Chưa hết cốc bia nó đã gây sự
- Tao kén ngồi mâm với mày không để ngồi nhìn mày ăn hùng hục, uống như đổ nước hang chuột. Vén mặt lên tao bảo: Mày nhìn bọn tao còn dùng tạm được không?

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013

HÀNG XÓM


Năm nay, ông đã bước sang tuổi 85. Đối với bạn bè cùng trang lứa, ông thuộc loại còn rất trẻ nếu nhìn bề ngoài. Tóc ông mới bạc một nửa, hàm răng còn đủ, chắc khỏe, cơ bắp còn đầy đặn. Đặc biệt ông rất nhanh nhẹn, minh mẫn và hài hước. Bạn bè bảo ông: “già không đều”.

Trước đây ông là cán bộ có cỡ của một ngành quan trọng ở Trung ương. Nghỉ hưu ông về khu phố tôi ở cho vui. Ba đứa con của ông được học hành tử tế. Tất cả đều có gia đình và cơ ngơi riêng do ông xây cho. Vợ ông mất đã hơn chục năm. Ông ở một mình.

Cách đây ba năm, ông triệu tập các con tuyên bố sẽ lấy vợ. Các con ngớ ra rồi ào ào phản đối. Đại để chúng nó đều bảo bố già rồi, tám mươi hai tuổi rồi, lấy vợ người ta cười cho. Nghe chúng nó nói chán ông phán:” Các anh chị không cản tôi được. Ai chăm lo cho tôi sớm, tối. Lúc tôi trái gió, trở trời, các anh chị có ai biết không? Các anh chị ngăn cấm tôi chẳng qua là sợ tài sản bị chia sẻ. Ai cũng có phần rồi, đừng thắc mắc nữa”. Các con không cách nào thuyết phục được ông.

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

NẮNG LẮM -CHÓ CŨNG CHẲNG DẠI RA ĐƯỜNG ĐÂU ÔNG !




Quê mình ngày xưa có ông Dương hay lắm. Ông có hai niềm đam mê là tuồng và thả diều. Chuyện tuồng kể sau, hôm nay chỉ kể chuyện thả diều.

Mình không biết ông Dương mê diều từ bao giờ, nhưng năm nào dịp Quốc khánh xã mình cũng thi thả diều. Và, đương nhiên ông Dương vô đối. Đến khi già lắm có lẽ tròm trèm tám mươi vẫn thấy ông thả diều. Nhưng đến một dạo không thấy ông chơi diều nữa. Mùa hè về quê không thấy diều, không nghe tiếng sáo diều vi vu cảm thấy như thiếu cả tuổi thơ.

Tôi hỏi thì nghe người ta kể chuyện ông Dương bỏ diều, mà chuyện này do chính ông Dương kể. Chuyện là hôm ấy chính giữa trưa hè nắng gắt, ông Dương vẫn mải mê theo diều. Bỗng nhiên diều đứt dây, con diều theo gió bay đi mãi. Ông Dương dù tuổi cao vẫn ngửa cổ lên trời, mắt dán vào diều, cứ thế bươn hết đồng này, vệ khác. Rồi con diều cũng liệng xuống khu vườn của xóm Vân Nam, thuộc xã khác. Ông Dương chạy đến đó cũng hết hơi. Ông nhìn qua cổng rào thấy trên thềm một bà già đang đung đưa trên võng, đã thế tay còn cầm quạt nan phe phẩy. Bên cạnh bà một con chó nằm lè lưỡi. 

Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013

CHÓ NHÀ TÔI



Thực tình mình không thích nuôi chó, không bao giờ hiểu nổi người ta có thể hôn hít những con vật ấy, dù cũng cảm thấy tình cảm của nó dành cho mình. Nhưng rồi cách đây ba bốn năm nhà mình cũng bắt đầu bắt một con chó từ quê vào nuôi. Hóa ra nuôi chó có cái lợi không gì sánh được.

Số là con chó nhà mình rất hư. Nó có thể cắn xé bất kỳ thứ gì. Giày dép, quần áo, kể cả cái chổi đót lỡ để quên ngoài sân nó cũng không tha. Mấy chậu cây cảnh thỉnh thoảng nó lại nhổ cả cây, bới tung đất ra ngoài. Đặc biệt cái giống chó có một khoái cảm kỳ lạ là cứ nhè bánh xe ô tô mà đái. Của đáng tội, ki cóp mãi mới mua được cái xế hộp thế mà cứ sáng ra lại thấy nó tưới đủ bốn bánh hôi xì. Đặc biệt khi đến tuổi rồi thì không thể có gì ngăn cản nó đi tìm tình yêu. Cái cổng gỗ nhà mình chăm chút là thế mà nó cắn cho nham nhở. Hở ra tý là cả nhà lại nháo nhác đi lùng khắp xóm, cứ nhà nào có cẩu nữ là vào tìm. 

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

TỔ HÒA GIẢI TUỔI RẮN

Rồng rắn lên mây

Năm Nhâm Thìn vừa qua phải nói là năm thành đạt của tôi. Từ một lão nông chăn bò, tự nhiên tôi được bầu vào làm thành viên tổ hoà giải của xóm. Cũng rất ngẫu nhiên, tôi và bà tổ trưởng lại cùng tuổi rắn, chênh nhau một giáp. Thế nên, chúng tôi hợp nhau lắm. Một phát được làm cán bộ luôn. Oách. Rất oách. Đúng là “có phúc thì rắn hoá rồng/ Vô phúc phượng lại đổi lông hoá cò”. Tôi thuộc diện có phúc. Chẳng “nói như rồng như rắn”, càng không có khiếu “nói rắn trong lỗ cũng phải bò ra”, cũng chẳng “vẽ rắn thêm chân”, tôi “chân chỉ hạt bột” được bà con yêu mến tiến cử mà nên. Thì thế nhà tôi mới có phúc.

Tôi bàn với bà tổ trưởng “cờ đến tay phải phất”, không sợ gì cả. Làm cái nghiệp này vừa phải cứng rắn, vừa phải mềm dẻo, có cương, có nhu. Đằng nào thì cũng “được lòng rắn, mất lòng ngoé”, chi bằng ta cứ phải “đập bụi đuổi rắn” trước đã. Không “đánh rắn giữa khúc”, “đánh rắn phải đánh dập đầu”, phải vào tận “hang hùm đầu rắn” mà ngăn chặn. Đặc biệt bọn “cõng rắn cắn gà nhà” rủ rê đàn đúm đưa tệ nạn xã hội về làng là phải nghiêm trị. “Rắn đến nhà không đánh thành quái” các cụ chả dạy thế là gì. Lũ này dẻo mỏ “mồm ngài nọc rắn”, “đóng rắn giả lươn” đó, chớ có tin. Mắt chúng lúc nào cũng “như mắt rắn ráo”, “như quạ vào chuồng lợn”. Thấy người ngay chính trực thì “len lét như rắn mùng năm”. Trị được lũ này coi như yên tâm được quá nửa.

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

CHUYỆN LÀNG QUÊ



Vụ án “giết người” xẩy ra ở làng Chem Chép gây chấn động cả vùng. Nhà nọ cách nhà kia chỉ một hàng rào găng. Một đằng hai con, đằng kia mới có một.

Léng phéng thế nào mà anh Thích Sung Sướng
, anh (gọi như thế vì anh còn trẻ lắm, mới hai mươi sáu tuổi) bố của hai đứa con lại “mắc” phải lưới tình của chị Lẳng Lơ vợ anh Ngố. Ngố hay theo cánh thợ xây đi phu hồ kiếm thêm đồng rau đồng mắm ngoài việc chính là làm ruộng. Anh Sướng có nghề thợ điện, thầu điện của làng, hàng tháng anh vẫn đến từng nhà nhìn công tơ, ghi sổ rồi thu tiền.

Vợ Sướng
 có một cửa hàng tạp hoá nhỏ ở chợ. Lương thợ điện làng chỉ dăm trăm ngàn mỗi tháng, nhưng không hiểu sao thấy anh rủng rỉnh lắm. Chuyện tình của họ lúc đầu rất ít người biết.

Thấy bảo một lần Sướng
 sang nhòm công tơ, thấy mỗi mình chị Lẳng Lơ đang vạch vú cho đứa con mười tháng tuổi bú. Cái vú trắng nõn của đàn bà một con khiến anh thợ điện tít mắt. Nhòm, ghi xong, anh lại gần, quệt tay vào ngực chị một cái, khen:Trắng quá, như cái bánh bao í…, hà hà

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

XEM TƯỚNG MỒM


Có một ông thầy xem tướng nhưng không xem mặt mày dáng vóc, hoa tay hay vân tay, mà chỉ nhìn vào cái mồm người ta là đoán được tiền vận hậu vận chính xác. Tiếng tăm của thầy đồn đại tứ tung.
Một hôm có người ở rất xa lặn lội tìm đến nhờ thầy xem cho “con đường phía trước” của mình ra sao. Thầy tướng bảo người ấy há mồm lè lưỡi ra, rồi lại bảo đưa cái đầu lưỡi đánh vài vòng xung quanh mép. Thầy trầm ngâm nghĩ ngợi giây lát, lại bảo ngậm mồm vào, há mồm thè lưỡi ra thêm mươi lần nữa. Hồi lâu sau thầy ngập ngừng nói:



- Tôi nói xin anh đừng giận, đừng tự ái nhé.

Người kia xòe ra một nụ cười:

- Thầy yên tâm, cả đời tôi chưa hề biết giận, biết tự ái là gì.

Thầy tướng gật gật đầu, đủng đỉnh:

- Trình độ học vấn, chuyên môn của anh vừa chắp vá, vừa tạm bợ, chẳng ra “hệ thống cống rãnh” gì cả…

Người kia bề ngoài vẫn thản nhiên, nhưng bên trong tấm tắc khen thầy nói như “thần”. Thầy nói tiếp:

- Họ hàng hang hốc nhà anh chẳng có ai làm “ông to bà nhớn” cho nên anh không có chỗ để cậy nhờ nương tựa.

Người kia gật đầu công nhận thầy nói đúng. Bỗng dưng thầy hớn hở:

- Dù đầy “yếu điểm” như thế nhưng anh vẫn được thăng quan tiến chức vù vù.

Người kia lộ rõ niềm vui trên mặt, tạ thầy món tiền kha khá, cám ơn rối rít rồi xin phép cáo lui.

Vợ thầy tướng từ trong buồng bước ra, hỏi:

- Đó là một người kém cỏi, không có ô dù… Ông căn cứ vào đâu để phán cho người ta thăng quan tiến chức vù vù?

Thầy tướng đăm chiêu bảo vợ:

- Tôi đã xem đi xem lại, xem tái xem hồi cái mồm của người đó. Và tôi nhận ra rằng đó là cái mồm của “loài ốc”. Con ốc bò đi, di chuyển, leo lên bằng cái mồm. Phàm ở đời người nào biết đi bằng mồm, biết bò bằng mồm, biết leo lên bằng mồm… sẽ chóng thăng tiến lắm!

Lại nói về người kia, anh ta đã biết vận dụng tối đa sự lợi hại của cái mồm “ốc”: Với cấp trên, cái mồm của anh ta lúc nào cũng biết nói những lời đường mật, ngọt ngào êm ái, lúc nào cũng biết hát lên những bài tụng ca mỹ miều réo rắt. Đôi khi cái mồm hành sự thớ lợ, cứ vung bừa những lời nịnh nọt, tâng bốc. Thực ra các sếp cũng thừa biết những điều đó, nhưng chết nỗi, thích nghe lời khen, lời tâng bốc… đã trở thành nhu cầu tất yếu của con người từ lâu rồi.

Nhờ cái mồm tài tình, người đó được cấp trên ưu ái, được sắp xếp vào những vị trí công tác ngon ăn. Từ những vị thế mới, cái mồm tiếp tục tung tẩy, đưa đẩy, tung hô. Cuối cùng, đúng như lời thầy tướng đã phán, người đó cũng đã trở thành… sếp!

Sau một thời gian trên cương vị sếp, người ấy dùng đủ trò, đủ mánh lới để làm ăn và kiếm chác. Bỗng một hôm sếp chợt nhớ tới ông thầy xem tướng mồm thuở nào. Liền đấy sếp nghĩ: “Không biết con đường phía trước của mình ra sao?”. Vậy là sếp quyết định tới thăm thầy xem tướng mồm thêm một lần nữa.

Lần này thầy bảo sếp chụm hai đầu môi để thành một cái mỏ nhọn hoắt. Thầy ngắm nghía, thậm chí còn đưa tay sờ vào cái “mỏ” đó nhiều lần. Thầy lại trầm ngâm nghĩ ngợi hồi lâu rồi mới nói:

- Tôi nói anh đừng giận, đừng tự ái nhé… Từ ngày anh leo lên bằng cái mồm để thành quan thì cái mồm của anh đã phải làm việc quá công suất cho phép. Ngoài nói năng những lời xiểm nịnh ra, nó còn phải ăn. Ăn uống bình thường thì chẳng nói làm gì, vấn đề ở đây là anh ăn tạp, ăn nhiều, ăn cả các thứ đáng ra không nên ăn. Cũng chính vì ăn mà cái mồm đã biến dạng, chuyển đổi “gien” mất rồi. Nói để cho anh đề phòng: sắp tới sẽ có chuyện không hay với anh đâu.

Sếp tiu nghỉu và lo lắng ra về. Vợ thầy lại hỏi:

- Căn cứ vào đâu ông phán như vậy?

Thầy bảo:

- Cái mồm “ốc” nay đã thành mồm “chuột”. Giống chuột là giống tham ăn, hay đục khoét, hôi thối, gây dịch bệnh… Cho nên không chóng thì chầy, chuột sẽ bị mèo tóm, hoặc sập bẫy hay dính bả.

CÂU CÒ




Xưa nay, người ta chỉ có đánh bẫy cò hay dùng súng, cung tên để bắn cò. Mau lẹ hơn là dùng thuốc độc tẩm vào con mồi, cho cò ham ăn mà chết người ta ẩn mình chờ cò chết đến lượm xác cò đem làm thịt.
Độc chiêu hơn nữa là nghề “câu cò”. Này nhé, chỉ cần một sợi dây chỉ câu dài hơn trăm mét, bắt một con lươn cỡ vừa vừa, buộc một đầu dây câu vào đuôi lươn, thả lươn bò trên mặt đất gần nơi bầy cò đang kiếm mồi. Nhớ là phải ẩn mình cho thật kỹ kẻo bầy cò nhìn thấy là “xôi hỏng cò không” vì cò trắng là loài rất đa nghi.
Cò đầu đàn thấy lươn là híp mắt mổ ngay chú lươn nuốt sống liền. Lươn thì cứ tiến chứ không biết đi lùi, chúa luồn lách mà.
Vào bụng cò, lươn đâu có chịu nằm im, cứ thế lách ra hậu môn mà bò tiếp. Cứ thế ta có ngay cả chuỗi lươn – cò – lươn – cò... Khi thấy cả bầy cò được xỏ xâu bằng sợi dây câu, ta chỉ việc cầm đầu dây còn lại thủng thẳng dắt bầy cò về nhà, hoặc bán cả bầy cho nhà hàng làm thịt từng chú như làm thịt gà nuôi vậy.
Câu cò như trên dễ quá nên cò dần khan hiếm. Nhưng lại xuất hiện thêm giống cò mồi, mà cò mồi thì không dễ câu, có khi chẳng biết mình câu nó hay nó câu mình...


TRUNG THU SẾP


Bánh trung thu kèm ..rượu ngoại, trẻ em nhìn không được thèm


Cũng sắp Trung thu rồi! Mấy bạn thanh niên trong phường đang lo vận động, gom góp chuẩn bị bánh trái, đèn lồng cho các cháu nhà nghèo vui Trung thu.

- Ông nói tui mới nhớ. Bọn mình cũng phải tính chuyện lo Trung thu cho sếp chứ? Nghe nói năm nay người ta có làm loại bánh có dát lớp vàng mỏng. Hay là tụi mình ráng mua tặng sếp hộp bánh vàng này?

- Ông muốn chọc giận sếp à? Mỗi dịp Trung thu là ổng bị xì-trét vì... bánh trung thu. Chỗ này tặng, chỗ kia biếu, ăn nhiều sợ bị... lên đường, mà vấn đề đâu phải ở chỗ cái bánh, dù là cái bánh dát vàng. Tụi mình biếu bánh sếp là làm ổng thêm bực bội đấy!

- Vậy thì làm thế nào lo cho sếp một cái Trung thu vui vẻ?

- Bọn mình đến gặp sếp nói rằng: sếp hãy chuyển giao bớt vài hộp bánh cho gia đình chúng em. Bọn em lúc ăn bánh ngắm trăng thu sẽ luôn nhớ đến sếp! Còn muốn thêm nhiều người nhớ đến sếp thì hãy tặng luôn các phần bánh khác cho các bạn trẻ để lo cho các cháu thiếu nhi nghèo trong phường. Bao người vui, mà sếp lại không lo “lên đường”, chả phải là một cái Trung thu quá vui sao?

- Ồ, ông bạn tui bữa nay thiệt là... bay bổng, cứ theo đà bay này thì Trung thu năm nay ông sẽ lên tận cung trăng vui cùng chú Cuội, chị Hằng! Còn nếu lỡ chuyện này đến tai sếp, chắc ổng sẽ chép miệng than rằng: tội nghiệp, khó khăn quá nên nó hơi... tưng. Cũng không nên trách nó quên quà cáp mình Trung thu này!
trả trung thu cho em

VÚ MƯỚP..HIC



Đối với hầu hết phụ nữ, thật là ác mộng nếu một ngày nào đó, đôi gò bồng đảo căng tròn thanh xuân thuở nào bỗng biến hình thành những ... trái mướp. Mặc dù đối với một số nơi đặc biệt trên thế giới, "vú mướp" là biểu hiện của cái đẹp (như các bộ lạc ở Trobriand, Papua New Guinea) nhưng với hầu hết phụ nữ trên thế giới này, đó là tiêu chuẩn ... ngược.



Nhưng vấn đề là rất rất nhiều chị em không sớm thì muộn cũng phải đối mặt với cơn ác mộng mang tên MƯỚP ấy. Có lẽ vì vậy, nếu bạn tới nhâm nhi cafe tại Viện Goethe Hà Nội, bạn sẽ không khỏi ngỡ ngàng đến đỏ mặt nếu bỗng dưng phát hiện có 1 cặp "mướp vú" lòng thòng trên đầu mình. Đúng là những quả mướp, mọc ra từ giàn mướp, nhưng lạ thay nó lại mang màu hồng ngọt ngào, đầy sự cám dỗ chứ không phải màu xanh như những loại mướp thường. Sốc hơn nữa, đầu quả mướp cũng "nâu trầm" như thật ... Một giống mướp mới chăng?

Rất tiếc là không phải vậy. Đó là tác phẩm "Giàn mướp" của cô nghệ sĩ trẻ Nguyễn Thị Hoài Thơ, một nữ nghệ sĩ người gốc Hà Tĩnh, sinh năm 1983. Những “quả mướp” của chị được làm bằng chất liệu silicon và composit. Với sự “nhân hóa” những quả mướp, loại quả rất gần gũi với đời sống người Việt, nữ nghệ sĩ mong muốn truyền tải thông điệp về “nữ tính” và “nữ quyền” dưới một góc nhìn mang tính cởi mở hơn trong thế giới hiện đại
Mời các bạn chiêm ngưỡng giàn mướp ... vú ...


Thấp thoáng xa xa mướp một giàn



Trái dài buông thõng phía nhà ngang



Cong cong ưỡn ưỡn bao duyên dáng



Tựa dzú bao cô đứng xếp hàng...



Trái này là trái mướp vú nàng



Ấp e cành lá, gió xôn xang




Thuở xưa em cũng căng như đạn



Cũng bởi duyên anh mới phũ phàng




Nhìn những trái mướp , Sông_Quê giờ mới tin câu chuyện sau :
Có thằng chuyên say xỉn, bị vợ mắng, bực ! bèn lấy súng ra để bắn một phát cho con vợ chết nhăn răng nhưng không biết bắn vào đâu chỉ một phát chết ngay.
Hắn đến Bác sĩ hỏi là nếu muốn bắn chết thì bắn vào đâu ? BS nói là bắn vào tim. Hỏi làm sao biết tim chỗ nào mà bắn ? BS nói :” ông cứ căn dưới vú 2 cm , nhằm vào đó bóp cò là …. OK !
Y lời ! Sau khi bóp cò cô vợ la đoang đoảng ,… nhìn kĩ lại thấy viên đạn bắn vỡ bánh chòe đầu gối chân !
Hic !