Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

CUỐI TUẦN - NGHE CHỬI



Đêm qua nhà hai Tịnh mất một đàn gà nhỡ.
Trước khi bắt gà, kẻ trộm đánh bả con chó lai nặng cỡ trên chục kilo rồi làm nốt đàn gà nhân thể một chuyến đánh úp.
Có thể mục tiêu chính kẻ trộm bắt chó rồi nhân thể làm gọn đàn gà.
Có thể là đúng, có thể là sai. Mất của rồi mới suy diễn tào lao như thế.
Cái ấy suy cho cùng chỉ thằng kẻ trộm nó biết hay bất quá có ông Giời cùng biết.
Cái nhìn thấy sờ sờ là mất gần hai triệu bạc mồ hôi nước mắt…xót quá!
Chỉ mấy thằng nghiện trong làng nó cùng đường đói thuốc mà làm liều chứ thời buổi này kẻ trộm nó chỉ cướp tiệm vàng, chẳng thèm trộm vặt. Đấy là kẻ trộm không ra mặt.
Có loại kẻ trộm giữa thanh thiên bạch nhật, vài chữ kí loằng ngoằng nó trộm luôn bạc tỷ.
Trộm đi ô tô đời mới. Trộm thắt ca vát com lê…Ôi thôi! Nhiều thứ trộm lắm…Kinh quá!
-------------
Mụ hai Tịnh xua con đi tìm. Một đàn vừa con vừa cháu chạy túa lua mà gọi chó.

Gọi thế quái nào được. Chó nhà mụ lên thớt rồi, thành giả cầy nhựa mận rồi, gọi làm sao nó thưa được…Mẹ kiếp! ức trào máu họng.
Mất của thì phải chửi. Cha mẹ nó chứ, mấy thằng nghiện ngay ở trong làng, phen này bà chửi cho chúng mày lòi mắt ra, mồ mả ông cha tám chín đời cứ gọi là sôi lên như nồi lẩu.
Mụ chuẩn bị cho “khóa” chửi như một diễn viên có nghề: Một quạt nan, hai lon bò húc, một cái ghế đẩu, một đèn Pin tầu rồi sau đó ra bụi tre gai trước cổng bắt đầu khai mạc khóa chửi.
- Hèm! E hèm! Nghe tao chửi đây này, hèm…èm.
Mụ Tịnh mào đầu, khai mạc bằng câu như thế như diễn viên bước ra sân khấu, như MC chào khán giả…Và mụ bắt đầu thể hiện chương Một:
- Cha bố cụ kị năm mươi đời nhà thằng kẻ cắp kia ơi! Khôn thiêng đội mồ đội mả, thằng đui dắt thằng tỉnh, thằng quòe dắt thằng ngẩn ngơ cùng nhau nhập vào cây vào cỏ, nhập vào đống cứt đống đái, nhập vào cái công nông bảy, nhập vào hây hẩy gió Nam để nghe tao chửi ổ ê nhà mày. Nếu không chịu lên tao thuê máy cẩu, tao “bẩu” máy xúc, tao đục nát mồ. 
Đấy là mụ dọa kẻ đã chết dưới củ tỉ âm ti lên mà chịu nghe chửi với thằng còn đang sống.
Mụ đục một lon bò húc nhấp giọng, khà một cái, lấy quạt nạn phẩy một hồi cho tăng cường sức khỏe để mở màn chửi kẻ trộm và gia quyến lâm lai nhà nó đang sống ở cõi trần gian thời @.
- Ới thằng kẻ trộm kia ơi! Chó nhà tao giống quý giống hóa, nó ở nhà tao nó là con chó, mày ra tay mặt, đặt tay trái mày đánh , mày câu, mày kích điện, chó nhà tao nó biến thành tinh, nó cắn cổ moi mắt cả họ nhà mày. Cả nhà nhà mày chết đêm không ai hay, ngày không ai biết, chết diều tha ma bắt, cắt lôi, lồi ruột, tuột gan, tràn dịch màng phổi…
- Ới thằng kẻ trộm kia ơi! Gà nhà tao là giống Tam Hoàng, thịt thơm như mít. Mày bắt về nó thành “thần nanh đỏ mỏ” mổ lòi con ngươi cụ kị nhà mày. Nhà mày bị chết dịch H7N9, chết H5N1, thằng trước chưa khênh khỏi nhà, thằng sau tà tà chết theo. Thằng đi ngược chết ngược, đi xuôi chết xuôi.
Toàn là các kiểu chết kinh khủng cả…Không gian làng La véo von ngân nga tiếng chửi.
Chả ai đối điều với mụ, trừ mấy con chó cắn với, cắn lắm mỏi mồm nên thua mụ.

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013

MONG MẸ VỀ CHỢ


(Tùy bút Luuquochoa)

Trong mỗi con người đều có một miền ký ức được mặc định lâu bền. Ký ức của tôi lại hướng về làng quê, nơi có bao bà mẹ lam lũ đã nuôi chúng tôi nên vóc nên hình, thế hệ ấy đã là người thiên cổ và những câu chuyện tôi sắp kể chắc thế hệ con cháu không hình dung đầy đủ và có thể họ bảo rằng: Cái ông viết văn này buồn mồm thì tưởng tượng ra. Không phải đâu, cái thời chúng tôi nó vậy.

Bây giờ lũ trẻ không có thói quen “mong như mong mẹ về chợ” nữa. Mẹ chúng đi chợ cả ngày cũng được hay bao giờ về chúng cũng không để ý bởi chúng không còn mong quà. Quà cho trẻ bây giờ cũng không nhất thiết cần phải mua. Cuộc sống no đủ dần nên một số nhu cầu tự nhiên biến mất, đi theo nó là những câu ca dao tục ngữ người ta dần quên. Mặc ai quên chứ riêng tôi suốt đời ám ảnh về hình tượng câu ca : MONG NHƯ MONG MẸ VỀ CHỢ.
---------
Cách tôi mấy nhà có gia đình ông Viết, bà Nghè. Ông làm nghề thả lưới giăng câu và bà cấy lúa và đội cá đi chợ bán. Ông bà đẻ 9 người con bốn trai, năm gái. Mà cũng lạ, càng đói, càng đẻ mà trời sinh ra phụ nữ thời đó sinh đẻ dễ như gà vịt. Có bà cả đời mang bụng chửa.

Bà đỡ cũng thật kinh khủng, dao kéo không có, các bà dùng cật nứa cắt rốn trẻ sơ sinh, lấy đất vách rắc mún rốn “sát trùng”, thiếu sữa nhai gạo sống mớm vào miệng, đau bụng thì lấy con dán đất trong bếp buộc vào rốn…Khó tin lắm phải không các bạn trẻ? Có thật 100% đấy, nhiều thứ còn kinh khủng hơn tôi kể nhiều.

Mỗi nhà chúng tôi đều có một khóm tre, đấy là nơi cha mẹ chúng tôi dùng để lấy vật liệu đan đó, đan lờ bắt cá, lấy lạt buộc vách rơm, làm cán cuốc cán gầu và cuối cùng mới là nhu cầu hóng mát.

Ở lũy tre đó, tuổi thơ chúng tôi thường vác cái bụng ỏng đít beo, cởi chuồng nhồng nhỗng ra ngồi chờ mẹ đi chợ về.

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

GIÁ MÀ..


Giá mà đừng bắt tay nhau
Dắt ra ngoài ngõ để sau nhớ đời
Nào ngờ cái bắt tay thôi
Làm ta bổi hổi bồi hồi nhớ mong

Chiều chiều tựa cửa ngóng trông
Nhìn em xao xuyến nỗi lòng bâng khuâng
Muốn san một nửa gian truân
Để em bớt tủi một thân kiếp người

Muốn san em nửa cuộc đời
Thay người dứt cánh chim trời bay đi
Bắt tay lần ấy mà chi
Để giờ tiếng vọng thầm thì đêm thâu

Giá mà đừng bắt tay lâu
Để ta không phải lỡ nhau một đời...

N.T.N

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2013

CÀNG NHỚ CÀNG SƯỚNG


                         

Hai vợ chồng nhà nọ làm lễ kỷ niệm 10 năm ngày cưới. Để ngày kỷ niệm thêm ý nghĩa, chị vợ làm một bữa ăn thật ngon. Chị còn chuẩn bị cả món rượu ngâm cao dê nữa để anh chồng tăng thêm khí thế. Sau bữa ăn khi thằng cu đã ngủ ngon lành, hai vợ chồng vào phòng riêng. Chị vợ diện bộ đồ ngủ mỏng tang lại không có các loại “phụ kiện” bên trong để cho lễ kỷ niệm ngày cưới thêm thi vị. Chị là một người đẹp nên lại càng xinh đẹp.

Trong khi đó vừa lên giường anh chồng đã ríu mắt lại vẻ muốn ngủ. Lo món rượu dê của mình bị lãng phí, chị vợ liền gợi ý:

- Anh nhớ ngày này mười năm trước là ngày gì không?

- Thì là ngày cưới chứ là ngày gì nữa! Em chả vừa làm bữa liên hoan để kỷ niệm đấy thôi!

- Thế còn đêm này ngày này mười năm trước?

- Thì là đêm tân hôn chứ còn là đêm gì nữa. Có thế cũng phải hỏi?

- Thế anh còn nhớ đêm ấy chúng mình cùng làm việc… gì không?

- Nhớ quá đi chứ! Ôi, bây giờ càng nhớ lại càng thấy… sướng rên lên, đúng là lần đầu tiên trong đời mới được thấy và được làm chuyện ấy đấy!

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

THÁNG SÁU ĐÃ VỀ

Cô gái tháng sáu
CHÚC MỪNG NGÀY QUỐC TẾ THIẾU NHI 01-06

Vẫn còn đang ngơ ngẩn tím bằng lăng
Cay cay mắt cháy trời hoa phượng nở
Lưu bút mùa thi đang tràn đầy trang nhớ
Bỗng giật mình tháng sáu đã về ư?

Lũ trẻ cười đùa ríu rít vô tư
Cất sách vở ào vào vui cùng hạ
Tết thiếu nhi rộn ràng tưng bừng quá
Như đàn chim ríu rít mở lòng tôi


Trời trong xanh lang thang mây trôi
Mấy cháu nhỏ dắt tôi vào tháng sáu
Đuổi bắt hú oà cùng mận, mơ, me, sấu...
Tôi đứng ngây người giữa tháng sáu - tháng năm


“Chẳng thể tắm hai lần trên một dòng sông”
Thì cứ để giọt nước mình trôi ra biển cả
Nào các cháu ta bước vào mùa hạ
Thoả sức vẫy vùng tháng sáu tuổi thơ ơi!

                          (Xuân Thu)

Cô gái tháng sáu