Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

TÌNH GIÀ


Thời trai trẻ, tôi thấy nhiều ông bà già, đã già gần sụm bánh chè mà vẫn còn lấy nhau. Tôi vừa ngạc nhiên, vừa nực cười, tự nghĩ “già rồi còn “làm ăn” gì được nữa mà bày đặt yêu đương!”

Tôi đem ý nghĩ ấy nói với Ngoại tôi, lúc ấy bà gần bảy mươi. Ngoại tôi nói: “Cháu hổng biết, chớ chuyện tình yêu thì người nào đầu gối còn có máu thì còn muốn yêu và muốn được yêu.”

Nghe Ngoại nói, tôi không phản đối, nhưng không tránh được tức cười thầm. Tôi muốn hỏi: “ông Ngoại mất lâu rồi, bà Ngoại có muốn yêu ai nữa không?” Nghĩ là vậy, nhưng tôi chẳng có gan đồng nên không dám hỏi.

Bây giờ tôi đã sáu lăm, có tám đứa con, với đàn cháu nội, ngoại gần ba mươi đứa. Tôi đến Mỹ, vừa chẵn chòi mười năm. Tôi nhớ rõ như vậy là vì ngày tôi đến Mỹ cũng là ngày bà Nội bà Ngoại lũ cháu qua đời. Tôi quạnh quẽ từ đó.

Ở vào cái tuổi năm lăm mà “mồ côi” lại mồ côi vợ trên cái xứ dư thừa vật chất, nhiều cám dỗ nầy. Lòng tôi rất khó chịu và phải tranh đấu thường xuyên trước sự cám dỗ quái ác kia.

Tôi chịu đựng như vậy gần tám, chín năm. Thời gian ấy là một chuỗi dài đáng kinh sợ cho một con người còn sung mãn về thể lực, nhưng lại thiếu thốn về tình cảm. Một thứ tình cảm đòi hỏi phải được đáp ứng từ một người không cùng giới tính.

Như mọi sự vật, sức chịu đựng trong lòng tôi cũng có giới hạn. Một hôm lòng khao khát trong tôi phát hiện ra nhược điểm của biên giới đó, nó len lỏi chui ra ngoài và chẳng đặng đừng, tôi quyết định đăng báo tìm bạn bốn phương, với hi vọng tìm được người bạn già cùng cảnh ngộ sớm hôm tâm sự cho đỡ buồn. Nếu có thể cùng tiến tới để hủ hỉ bên nhau.

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

CUỐI TUẦN NGỌN GIÓ ĐI HOANG !



Sao bỗng dưng lại cuối tuần?
Để tôi cất cái bần thần đi đâu?
Hình như sắp tới mùa Ngâu?
Thấy heo heo gió, thấy rầu rầu mưa

Ngày buồn thì mãi chẳng trưa
Ngày vui chớp mắt đã thừa trăng sao
Đêm qua là đêm hôm nao?
Nhớ ai mà nhớ cồn cào ruột gan?

Cuối tuần ngọn gió đi hoang
Rủ tôi khăn gói lên đàng phiêu du
Ừ thì đi đón mùa thu
Còn hơn tàn hạ ngồi tu góc chùa

Mang khúc đồng dao quê mùa
Dăm câu thơ lẻ làm bùa hộ thân
Dẹp bao phiền muộn phân vân
Cùng đôi hớn hở cuối tuần mà vui..


Thứ Sáu, 2 tháng 8, 2013

HỌP LỚP



Năm nào chúng tôi cũng tổ chức Hội khóa.
Năm nào cũng đầy thằng say.

Năm nào cũng ối đứa, ối con về bị chồng hay vợ cho một trận.
Chả có lần họp khóa nào không có đôi ôm nhau giữa thanh thiên bạch nhật mà chụp ảnh. Bọn nó yêu nhau từ cái thời học sinh, thường thì không lấy được nhau, và cũng đa số là “chưa làm gì được nhau” nên nhân ngày này chúng nó gỡ gạc chút đỉnh.

Thây kệ nhà chúng nó. Cứ rờ mó gỡ gạc đi…Say rượu mà. Rượu nó làm thì rượu nó chịu.
------
Trong cơn say bí tỉ, tôi chui vào một góc, chả liên đới với đứa nào, thủ cái máy ảnh vào và thỉnh thoảng có pha gây cấn nào là chụp, chụp xong khoe nó, nó thích thì tráng minilap vặt tiền 20 ngàn một po nếu sợ vợ, sợ chồng coi được, muốn ỉm đi thì nộp phạt mới delete…đục nước béo cò kiếm tí…

Đang ấp ủ âm mưu thì mấy con mẹ tự nhiên lóe xóe: Thằng Hòa Lưu Manh đâu rồi…Mẹ, cái con rận váy lủi đâu rồi, lôi nó ra đây tán bậy cho vui. Thằng ấy tán bậy mới đã.

Tôi ư hừm: Tao đây! Tao ngồi thối ra đây mà lũ mày thong manh à? Cần gì, có nhu cầu gì? Nhu cầu tình dục chứ gì…OK đi, anh mày chiều.
- Mày có bầu dục thì có! Phét lác, có cho thì chạy mất dép tụt giầy…
- Tao hay tán phét vì tao không “làm tình” được thì …nói tình. Bọn chúng mày làm giỏi thì lại ít nói, loại chúng mày vẫn còn dâm đãng lắm đồ của nỡm ạ.

Đấy là mấy đứa vắng chồng. Đứa thì chồng đi Tây, đứa thì bỏ chồng hay chồng bỏ nên táo tợn lắm…

Lúc liên hoan thể nào bọn quỷ cái cũng bắt tôi ngồi cùng mâm để tán bậy. Chủ đề “xôm” nhất vẫn là chuyện tình dục. Chưa hết cốc bia nó đã gây sự
- Tao kén ngồi mâm với mày không để ngồi nhìn mày ăn hùng hục, uống như đổ nước hang chuột. Vén mặt lên tao bảo: Mày nhìn bọn tao còn dùng tạm được không?

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2013

HOA LỘC VỪNG


alt



Bất chợt sớm nay, cây rùng mình, hoa nở
Những sợi buông như mưa rơi rơi
Và trong anh bỗng cồn cào nỗi nhớ
Lại mùa hoa lộc vừng em ơi!

Ta lạc nhau quá nửa đường đời
Nhớ mùa lộc vừng xưa rắc hoa thơm mái tóc
Em ngúng nguẩy đuôi gà, mấy lần chực khóc
Khi anh ngắt lộc vừng tung tứ phía lên mây

Nụ hoa xâu chuỗi ngọc còn đây
Sai lộc thế mà anh nghèo - vẫn thế
"Mở cửa vừng ơi!", em chân trời góc bể
Ván đóng thuyền rồi, vòng cầu hôn vô duyên

Lã chã cánh hoa rơi vào lãng quên
Đỏ ký ức cả một vùng rướm máu
Chẳng còn chỗ cho ngày xưa nương náu
Cứ buông nở hết mình đỏ thắm lộc vừng ơi!

Lại một mùa hoa nữa đến rồi
Không có em hoa cứ buồn trong gió
Không đung đưa, không rì rào thắm đỏ
Như giọt lệ buồn ngơ ngác rơi rơi...



P/S: Vì lý do Sông Quê bận đi công tác nên không thăm và trả lời còm của các Anh/Chị, các bạn  được, rất mong mọi người hết sức thông cảm. SQ xin kính chúc tất cả quý anh/ chị và các bạn sức khỏe, an vui, hạnh phúc và thành công trong cuộc sống.
SQ xin hẹn gặp lại tất cả quý A/C một ngày gần nhất nhé.

CUỐI TUẦN - NGHE CHỬI



Đêm qua nhà hai Tịnh mất một đàn gà nhỡ.
Trước khi bắt gà, kẻ trộm đánh bả con chó lai nặng cỡ trên chục kilo rồi làm nốt đàn gà nhân thể một chuyến đánh úp.
Có thể mục tiêu chính kẻ trộm bắt chó rồi nhân thể làm gọn đàn gà.
Có thể là đúng, có thể là sai. Mất của rồi mới suy diễn tào lao như thế.
Cái ấy suy cho cùng chỉ thằng kẻ trộm nó biết hay bất quá có ông Giời cùng biết.
Cái nhìn thấy sờ sờ là mất gần hai triệu bạc mồ hôi nước mắt…xót quá!
Chỉ mấy thằng nghiện trong làng nó cùng đường đói thuốc mà làm liều chứ thời buổi này kẻ trộm nó chỉ cướp tiệm vàng, chẳng thèm trộm vặt. Đấy là kẻ trộm không ra mặt.
Có loại kẻ trộm giữa thanh thiên bạch nhật, vài chữ kí loằng ngoằng nó trộm luôn bạc tỷ.
Trộm đi ô tô đời mới. Trộm thắt ca vát com lê…Ôi thôi! Nhiều thứ trộm lắm…Kinh quá!
-------------
Mụ hai Tịnh xua con đi tìm. Một đàn vừa con vừa cháu chạy túa lua mà gọi chó.

Gọi thế quái nào được. Chó nhà mụ lên thớt rồi, thành giả cầy nhựa mận rồi, gọi làm sao nó thưa được…Mẹ kiếp! ức trào máu họng.
Mất của thì phải chửi. Cha mẹ nó chứ, mấy thằng nghiện ngay ở trong làng, phen này bà chửi cho chúng mày lòi mắt ra, mồ mả ông cha tám chín đời cứ gọi là sôi lên như nồi lẩu.
Mụ chuẩn bị cho “khóa” chửi như một diễn viên có nghề: Một quạt nan, hai lon bò húc, một cái ghế đẩu, một đèn Pin tầu rồi sau đó ra bụi tre gai trước cổng bắt đầu khai mạc khóa chửi.
- Hèm! E hèm! Nghe tao chửi đây này, hèm…èm.
Mụ Tịnh mào đầu, khai mạc bằng câu như thế như diễn viên bước ra sân khấu, như MC chào khán giả…Và mụ bắt đầu thể hiện chương Một:
- Cha bố cụ kị năm mươi đời nhà thằng kẻ cắp kia ơi! Khôn thiêng đội mồ đội mả, thằng đui dắt thằng tỉnh, thằng quòe dắt thằng ngẩn ngơ cùng nhau nhập vào cây vào cỏ, nhập vào đống cứt đống đái, nhập vào cái công nông bảy, nhập vào hây hẩy gió Nam để nghe tao chửi ổ ê nhà mày. Nếu không chịu lên tao thuê máy cẩu, tao “bẩu” máy xúc, tao đục nát mồ. 
Đấy là mụ dọa kẻ đã chết dưới củ tỉ âm ti lên mà chịu nghe chửi với thằng còn đang sống.
Mụ đục một lon bò húc nhấp giọng, khà một cái, lấy quạt nạn phẩy một hồi cho tăng cường sức khỏe để mở màn chửi kẻ trộm và gia quyến lâm lai nhà nó đang sống ở cõi trần gian thời @.
- Ới thằng kẻ trộm kia ơi! Chó nhà tao giống quý giống hóa, nó ở nhà tao nó là con chó, mày ra tay mặt, đặt tay trái mày đánh , mày câu, mày kích điện, chó nhà tao nó biến thành tinh, nó cắn cổ moi mắt cả họ nhà mày. Cả nhà nhà mày chết đêm không ai hay, ngày không ai biết, chết diều tha ma bắt, cắt lôi, lồi ruột, tuột gan, tràn dịch màng phổi…
- Ới thằng kẻ trộm kia ơi! Gà nhà tao là giống Tam Hoàng, thịt thơm như mít. Mày bắt về nó thành “thần nanh đỏ mỏ” mổ lòi con ngươi cụ kị nhà mày. Nhà mày bị chết dịch H7N9, chết H5N1, thằng trước chưa khênh khỏi nhà, thằng sau tà tà chết theo. Thằng đi ngược chết ngược, đi xuôi chết xuôi.
Toàn là các kiểu chết kinh khủng cả…Không gian làng La véo von ngân nga tiếng chửi.
Chả ai đối điều với mụ, trừ mấy con chó cắn với, cắn lắm mỏi mồm nên thua mụ.